Ông Quang ngồi trước mặt tôi, tay run run đưa cho tôi một gói nhỏ:
- Chị ơi! Đây là 3 sợi tóc của một thanh niên, chị xem nó có phải là con tôi không? Điều này hệ trọng với đời tôi lắm chị ạ.
- Vâng, tôi hiểu.
Tôi đón nhận gói tóc từ tay ông. Sau khi kiểm tra mẫu, tôi trả lời ông:
- Mẫu đạt rồi. Mời bác làm thủ tục xét nghiệm.
Đã từng tiếp xúc với rất nhiều người đàn ông đến xét nghiệm ADN để tìm được đứa con đích thực của mình mà chỉ đi một mình, không đưa con đi theo, tôi thấy ông Quang thật khác biệt với họ. Ông rất xúc động, rất hồi hộp và rất chân thành. Nhưng cũng rất phong độ và lịch sự. Ông bảo, ông rất muốn có kết quả nhanh nhưng hơi đắt nên thôi đành làm mức bẩy ngày .
- Về hưu rồi chị ạ! Thương binh về hưu như tôi thì đâu có dư dật gì. Bẩy ngày trôi qua cũng nhanh thôi.
Bảy ngày sau, ông đến rất sớm. Ký nhận kết quả, tay ông run run. Tôi biết, biểu hiện run tay của ông không phải biểu hiện của bệnh lý, mà của sự hồi hộp. Tôi đưa kết quả xét nghiệm cho ông, ông lóng ngóng rút tờ kết quả ra khỏi phong bì trắng và đưa nó lại cho tôi:
- Chị đọc giúp tôi đi, tôi hồi hộp lắm.
Tôi cầm tờ kết quả nói ngay với ông:
- Kết quả xét nghiệm này đã khẳng định người thanh niên này là con trai của bác.
Ông Quang vội chìa tay xin lại tờ kết quả và xúc động:
- Thật như thế phải không chị? Ôi! Thật không ngờ, sao tôi lại có phúc này. Chưa bao giờ tôi thấy hạnh phúc như lúc này.
Ông rưng rưng lệ.
- Đây thật sự là món quà vô giá mà trung tâm đã tặng cho tôi. Tôi cảm ơn Trung tâm rất nhiều. Tôi chẳng biết nói gì hơn.
Thấy ông mừng như vậy tôi cũng vui lắm:
- Bác hạnh phúc như vậy là tốt quá rồi, vậy bác có muốn trả ơn trung tâm về món quà này không?
Ông cười thành thật:
- Trả làm sao được hả chị. Tôi đã nói là vô giá. Mà vô giá thì không thể trả được.
- Có đấy bác ạ. Bác kể cho chúng tôi nghe đi. vì sao bác mừng vui như vậy, đó là cách trả ơn mà chúng tôi thích nhất.
Ông Quang vui vẻ và đáp ứng ngay yêu cầu của tôi.
***
Khi chiến tranh kết thúc, anh Quang là một thanh niên còn trẻ và là thương binh đang nằm điều trị trong Quân y viện. Phải một tháng sau, anh mới được xuất viện và trở về quê hương. Trên đường về quê, anh mang theo một nỗi đau trĩu nặng trong lòng. Nỗi đau ấy, chỉ có những người bác sĩ Quân y đã điều trị cho anh là biết rõ, và họ cũng hứa là sẽ giữ bí mật này theo yêu cầu của anh. Ở quê nhà, bố anh đã mất, anh chỉ còn mẹ và chị gái, chị gái đã lấy chồng. Mẹ và chị gái đón anh về trong niềm vui khôn xiết.
Người mẹ già ngoài niềm vui vì có người con trai hết lòng thương mẹ, chăm lo mọi việc cho mẹ, còn một niềm vui mà bà hằng mong đợi là, trong tương lai gần, bà sẽ có những đứa cháu nội để bế, để quý như ngày nào đã yêu quý anh.
Bà luôn giục anh lấy vợ. Người như anh vừa cao ráo, đẹp trai, vừa siêng năng, cô gái nào mà chẳng muốn được anh làm quen. Ấy thế mà anh chẳng màng tới ai. Anh xa lánh tất cả các cô gái. Bà mẹ cứ tưởng anh chê gái làng. Bà chạy đôn, chạy đáo khắp nơi, nhờ vả khắp nơi làm mối, tìm người ưng ý cho anh, nhưng anh từ chối tất cả. Anh nói: “mẹ đừng tốn công, tốn sức, con có người yêu rồi”. Bà mẹ nghe vậy, đành im lặng chờ đợi, đợi ngày nó dẫn người yêu về giới thiệu với bà.
Một hôm, có một cô gái tên là Trang tìm đến nhà bà. Qua cách cư xử của cô gái, bà cảm nhận đó có lẽ là người con dâu tương lai của mình. Bà vui mừng khôn xiết, mời cô gái ngồi và đi tìm con trai đang giúp lợp nhà cho một gia đình hàng xóm. Nghe mẹ báo tin, anh lặng đi một lúc rồi giục mẹ về trước. Bà mẹ ra về không quên nói với lại: “Về ngay nhé, đừng để cô ấy đợi lâu đấy”.
Hôm đó anh đã không về nhà. Bà mẹ và cô gái cứ thế mà chờ. Không chịu nổi nữa, bà mẹ phải nhờ người nháo nhào đi khắp làng trên, xóm dưới tìm anh. Nhưng chẳng ai tìm đựoc anh. Chỉ khi hay tin là cô gái đã khóc lóc, tức giận và bỏ đi, anh mới trở về trong im lặng, khổ đau và xin lỗi mẹ.
Từ hôm đó, mẹ anh giận anh lắm. Mẹ buồn và khóc nhiều. Mẹ không thể hiểu vì sao anh lại cư xử tệ với mẹ và người bạn gái như vậy. Mà buồn hơn nữa là tại sao anh nhất định không chịu lấy vợ. Anh cũng chỉ biết an ủi mẹ và chiều mẹ mọi điều, chỉ trừ chuyện lấy vợ. Thế nhưng, hàng ngày đọc được nỗi khát khao có cháu bế của bà, anh không chịu nổi vì thương mẹ. Thế rồi anh quyết định rời quê lên tỉnh. Anh bàn bạc với người chị gái để thu xếp cho mẹ về sống với chị và vui với những đứa cháu ngoại để mong sao bà đỡ buồn vì không có cháu nội.
***
Rời quê lên tỉnh, anh đã phấn đấu hết mình và có một chỗ ở nho nhỏ. Cả cái khu phố nhỏ này ai cũng biết đến anh. Người ta quý trọng anh và tin tưởng ở anh không vì cái chức tổ trưởng dân phố. Ai cũng bảo anh sống hiền lành, bao dung, giản dị. Chẳng phải người lớn mà ngay cả những đứa trẻ gần nhà, cũng hay sang chơi với anh, đơn giản vì anh yêu quý chúng. Một người đàn ông hội tụ nhiều ưu điểm đáng quý như vậy, khiến ai cũng thấy gần gũi, ai cũng muốn giãi bày tâm sự với anh và được nghe lời khuyên của anh khi có chuyện cần bàn.
Nhưng, tại sao một người đàn ông đàng hoàng đức độ như vậy lại sống độc thân, không vợ, không con. Mới đầu nhiều người cũng vô tình hỏi thăm chuyện vợ con của anh. Nhưng rồi dần dần, họ hiểu ra rằng, anh luôn né tránh mỗi khi có ai hỏi về vấn đề này. Không những né tránh trả lời, mà nỗi đau buồn khi ai đó nhắc chuyện vợ con cứ hiện lên trên nét mặt nhân hậu và trong từng lời nói của anh. Hàng xóm quanh anh chẳng hiểu có nhắc nhở nhau không, nhưng chẳng ai hỏi chuyện vợ con trước mặt anh nữa, tuy rằng sau lưng anh không ai là không thắc mắc và không ai là không buồn cho cảnh sống cô đơn của anh. Người ta vẫn thường gọi anh là “người đàn ông độc thân tốt bụng”.
Anh cứ sống như vậy, thời gian cứ thế trôi đi, rồi tuổi già ập đến. Anh cùng một số chiến hữu năm xưa đã đến tuổi về hưu… Lúc này, họ hay tụ tập nhau và quyết định cùng nhau trở về chiến trường xưa, cùng hội ngộ trong dịp 30/4 và 1/5.
Cuộc gặp mặt sau hàng chục năm của những người lính năm xưa thật vô cùng xúc động. Họ bắt tay nhau, họ ôm nhau, rồi hỏi han nhau mọi chuyện trên đời. Buồn vui cùng chia sẽ với nhau. Rất nhiều người đem chuyện vợ con ra kể…Anh Quang nghe mọi người mà mừng cho họ, nhưng lại tủi cho phận mình. Thấy anh Quang không hề nhắc đến vợ con, ai cũng ngạc nhiên. Biết anh vẫn độc thân, họ càng khó hiểu, bởi ngày xưa anh là một thanh niên hoạt bát, yêu đời,…
Nhưng rồi, một bất ngờ ngoài sức tưởng tượng đã đến với anh. Gần đến ngày chia tay nhau, người con gái mà anh đã từng yêu thương năm xưa xuất hiện. Đó chính là người đã lặn lội tìm tận về quê anh và đã bị anh tránh mặt. Người con gái đó chính là Trang. Gặp lại người yêu cũ, anh bồi hồi, ngậm ngùi lắm. anh định nói lời giải thích vì sao đã cố tình dứt bỏ Trang, khi chị tìm đến quê anh. Nhưng anh khó nói quá. Anh chưa biết mở lời ra sao thì chị đã chủ động nói trước, giọng đầy thương cảm:
- Em đã từng rất hận anh, thậm chí còn căm thù anh sau lần em về quê anh và bị anh trốn biệt. Có lúc em đã muốn trả thù anh cho bõ tức. Em đã bỏ công sức để tìm hiểu về cuộc sống của anh sau chiến tranh, và em đã biết cho đến bây giờ anh vẫn độc thân. Và em cũng biết em là người phụ nữ duy nhất đã đi qua cuộc đời của anh. Điều gì khiến anh không lấy vợ? Chắc anh không tiện nói, và chắc anh cũng khó nói. Có điều em muốn hỏi anh:
- Anh không lấy vợ, vậy anh có muốn có con không?
- Muốn lắm chứ, người xưa vẫn đã nói “trong những điều bất hiếu, bất hiếu lớn nhất là không có con” đó sao. Nhưng có con là điều không thể đối với tôi.
Và có lẽ vì quá thương anh, người bạn gái của anh đã không giấu diếm:
- Anh hãy vui lên, anh đã có một đứa con, một đứa con trai rất giống anh. Con chúng ta đã trưởng thành.
Nghe người bạn nói vậy, anh không tin, tưởng mình nghe nhầm
- Trang đừng đùa nữa. Tôi không tin đâu.
- Chuyện quan trọng như vậy, sao em có thể đùa được. Giờ đây biết anh không phản bội em, bí mật này em không giữ nữa. Em muốn từ nay anh không cô đơn nữa.
- Tôi không tin đâu, đừng an ủi tôi làm gì, bởi đây là một giấc mơ mà đối với tôi, giấc mơ chỉ mãi mãi là giấc mơ.
Thấy ông lặng đi trong xúc động người bạn hiểu ý:
- Em sẽ gửi mẫu tóc của con ra cho anh để anh đi phân tích gen. Khoa học sẽ chứng minh lời nói của em. Em sẽ về nói chuyện với con và dần dần cho nó hiểu, người bố của nó là người rất đáng trân trọng. Con rất ngoan và hiểu biết, nó sẽ rất thương anh.
Anh nắm tay người bạn gái nước mắt cứ trào ra…
Trở về nhà, anh mong ngóng từng giờ, từng phút bức thư của mẹ thằng bé. Anh không ra khỏi nhà, chừng nào anh chưa nhận được bức thư đó.
Thế rồi, bức thư với ba sợi tóc gói gọn trong tờ giấy trắng đã đến. Anh giữ nó như một báu vật. Anh phóng ngay đến Trung tâm phân tích ADN và công nghệ Di truyền.
Người đàn ông sung sướng kết thúc câu chuyện:
- Chị có biết không, khi xưa, lúc tôi chia tay mẹ lên tỉnh, tôi hứa đại một câu với mẹ rằng: “Mẹ cứ yên tâm, rồi con sẽ mang cháu nội về cho mẹ”. Ai ngờ, giờ đây, lời nói bâng quơ ấy lại thành sự thật, tuyệt vời quá! Mẹ tôi sẽ hạnh phúc lắm. Thế là tôi đã hết cô đơn. Tôi cũng không phải là người con bất hiếu với mẹ nữa. Tôi thật mãn nguyện chị ạ.
Tôi hỏi anh:
- Thế liệu con anh có chấp nhận anh sau nhiều năm nó không hề biết gì về bố nó?
- Tôi tin cháu sẽ hiểu chị ạ, mẹ cháu sẽ giúp tôi việc này. Còn tôi, tôi sẽ tiết lộ cho cháu điều bí mật của tôi. Cháu đã trưởng thành rồi. chúng tôi sẽ nói chuyện với nhau như hai người đàn ông. Cháu sẽ là người đầu tiên biết vì sao tôi đã buộc phải rời xa mẹ nó, vì sao tôi phải độc thân.
Tôi bắt tay anh và nói:
- Tôi cũng nghĩ như vậy. Mong sao mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với anh.