Một đám cưới linh đình được tổ chức. Cô dâu đẹp mê hồn, nhưng cũng thật vô hồn, mặt cô buồn rười rượi. Chú rể thì ngược lại, rất vô tư, rất vui vẻ và nét mặt đầy hãnh diện đứng bên người vợ đẹp.

      Những thành viên trong gia đình hai họ và các bạn bè thân quen của cô dâu, chú rể thì rất ngạc nhiên trước đám cưới này. Họ ngạc nhiên vì trước đó có một tuần, họ những tưởng sẽ được dự đám cưới của Lý Hương (tên cô dâu) với một chàng trai tên là Kiên. Nay bỗng dưng, chú rể lại không phải là Kiên, mà là “Đại gia Mạnh”. Không thể gọi đám cưới này là kết quả của một tình yêu “sét đánh” được, bởi ai cũng biết, Hương không hề yêu Mạnh. Hương không hề màng đến những món quà đắt tiền mà Mạnh đã muốn tặng cô, cũng không hề để lọt tai những lời nói có cánh mà hàng năm nay Mạnh đã cố gắng rót vào tai cô.

      Tuy vậy, bố mẹ Hương cũng mừng cho Hương vì Mạnh đã từng rất yêu Hương, gia đình Mạnh lại rất giàu có. Rồi Hương sẽ thành bà Hoàng trong những ngôi biệt thự sang trọng. Hương sẽ có cuộc đời vinh hoa,phú quý.

       Ngay từ khi bước lên xe hoa, Hương đã nhận ra quyết định quá sai lầm của mình khi đột nhiên đến với Mạnh và đòi “ cưới liền”. Hương biết trước rằng, bước lên xe hoa về với Mạnh là bước vào một thế giới không có tình yêu. Biết vậy mà vẫn nhắm mắt đưa chân… Không dừng được nữa.

      Xong buổi tiệc cưới là xong nghĩa vụ. Hương khước từ tuần trăng mật cùng chồng. Hương khước từ những cuộc thăm nom lại mặt. Cô chẳng bước chân ra khỏi nhà. Cô sống như cái xác không hồn bên cạnh người chồng mới cưới. Nụ cười xinh tươi của Hương như biến mất từ khi cô trở thành vợ của Mạnh. Thậm chí, điện thoại di động của cô luôn trong trạng thái tắt, bởi vì cô không muốn tiếp nhận bất cứ cuộc gọi nào, của bất cứ ai.

      Mạnh đã từng chết mê, chết mệt vì yêu Hương, đã từng khao khát có được cô. Nhưng giờ đây, nằm bên “khúc gỗ” như Hương, Mạnh đã hiểu ra rằng, Hương sinh ra không phải dành cho anh. Anh chỉ là “cái sọt rác” để Hương ném hận tình vào đó. Thế là Mạnh chán đời, bỏ đi tối ngày, bồ bịch linh tinh. Mạnh chỉ trở về nhà trong cơn say khướt, không thèm ngó ngàng gì đến Hương nữa.

      Hương biết, tự cô đã đầy ải cô và làm khổ nhiều người, trong đó có Mạnh. Cô đã thử cố gắng cải thiện cuộc sống hiện tại, cố quên đi người yêu cũ, nhưng không được. Lúc nào hình ảnh của Kiên cũng đậm nét trong cô. Cô nhớ Kiên da diết và nghẹn ngào vì tiếc nuối, vì hối hận.

       Phải vài tháng sau, vì muốn biết tin tức của Kiên nên Hương mới gọi điện cho một người bạn thân. Trước hết, cô thăm hỏi sức khỏe của bạn. Sau đó, cô chuyển sang hỏi về Kiên.

      Bạn Hương kể lại qua điện thoại với Hương rằng, hôm đó, giữa lúc mọi người đang thu dọn “chiến trường” sau tiệc cưới của Hương thì Kiên phóng tới. Nhìn cảnh tượng trước mắt, Kiên Biết là mình đã đến muộn, không còn có cơ hội để ngăn đám cưới của Hương lại nữa. Kiên đã đau đớn thốt lên: “Muộn rồi, quá muộn rồi ”. Sau đó, Kiên đổ sụp xuống cùng chiếc xe máy. Nhìn người thanh niên cao lớn, đẹp trai ôm mặt khóc nức lên trong cơn tuyệt vọng, ai cũng mủi lòng. Ai cũng nhận thấy rằng, tình yêu của Kiên dành cho Hương là vô cùng sâu nặng. Mọi người đến đỡ anh dậy, thay nhau động viên an ủi anh…

      Cô bạn lại kể tiếp rằng, Gần đây, mọi người vẫn nhìn thấy Kiên, nhưng trông anh gầy xọp hẳn đi, râu tóc bơ phờ. Lúc nào cũng cắm mặt xuống đất mà đi. Trông tội lắm…

       Nghe bạn kể vậy, Hương đã nấc lên, nghẹn ngào, không thể nói tiếp được nữa và cúp máy. Đã mấy tháng rồi, cô không gọi cho Kiên, cũng không bắt máy của anh. Cô thấy mình thật quá nhẫn tâm đối với Kiên. Giờ đây, cô thấy thương Kiên và yêu Kiên hơn bao giờ hết. Cô nén xúc động, gọi ngay cho Kiên, mong nghe được tiếng nói của kiên và mong anh tha thứ sự cố chấp của cô. Cô muốn Kiên hiểu rằng vì quá yêu anh mà cô đã xử sự như một kẻ ngu ngốc, để rồi, đến bây giờ, cả hai cùng đau khổ. Cô muốn Kiên biết rằng, cô phải giữ Kiên cho riêng mình nên đã nổi điên lên và dứt khoát bỏ anh khi nghe tin anh đang “bắt cá hai tay”. Cô ân hận vì đã không nhận lời xin lỗi của anh mà tha thứ cho anh, khi anh đến quỳ trước mặt cô. Cô ân hận vì không tin lời anh rằng: “ Anh chỉ yêu mình em, còn với cô gái kia, chỉ là tình cảm nhất thời, không phải là tình yêu”. Cô không tin vào lời anh khi anh hứa rằng: “ Anh sẽ không bao giờ làm tổn thương em nữa”… Đầu dây bên kia, Kiên cũng vô cùng xúc động. Kiên nhận hết lỗi về mình và nói rằng, thực sự, anh mới là nguyên nhân gây lên mọi đau khổ cho Hương.

       Họ nói với nhau những lời yêu thương đã chất chứa trong lòng. Họ thề quyết tâm sẽ quay lại với nhau, sẽ làm lại từ đầu. Họ cứ tranh nhau nhận lỗi về mình và xin được bên kia tha thứ.

       Bỗng nhiên, Hương lặng đi một lúc… Rồi ngập ngừng, Hương báo với Kiên là cô đã có thai. Bản thân Hương không biết được cái thai đó là của Mạnh hay của Kiên, vì sau ngày trao thân cho Kiên có một tuần, Hương đã thuộc quyền sở hữu của Mạnh rồi. Làm sao bây giờ?

Nghe Hương báo có thai, Kiên chẳng chút ngập ngừng, tìm lời an ủi người yêu. Anh hứa rằng, dù đứa trẻ là con của ai chăng nữa thì anh vẫn yêu thương cả hai mẹ con. Kiên nói rằng: Đứa trẻ vô tội và Hương không có lỗi trong việc này, anh mới là người có lỗi. Vì vậy, không có gì làm thay đổi suy nghĩ trong anh về vấn đề này. Chính vì vậy, khi nghe Hương bảo sẽ đi xét nghiệm ADN để biết đứa trẻ là con của ai, Kiên đã nhất quyết phản đối.

      Tuy vậy Hương vẫn làm theo ý mình. Hương lang thang tìm kiếm trên mạng tìm nơi xét nghiệm ADN. Cô thấy có nhiều nơi xét nghiệm ADN, nhưng cuối cùng Hương quyết định đến Trung tâm phân tích ADN và công nghệ di truyền.

      Vì Kiên phản đối xét nghiệm ADN nên Hương đã thẳng thắn đề nghị với Mạnh đi cùng cô đến trung tâm ADN vì cô nghi đứa bé không chắc đã là con của Mạnh. Mạnh đồng ý vì Mạnh và Hương đã chán nhau rồi, đều muốn ly dị rồi. Mạnh chiều Hương một lần trước khi ly hôn cho trọn nghĩa. Nhưng Mạnh cũng nêu rõ quan điểm của anh rằng: Nếu đứa trẻ là con của Mạnh thì phải “hội nghị” tay ba giữa Hương, Mạnh và cha mẹ của Mạnh, chứ không đơn giản cứ ly hôn là xong đâu.

       Được hướng dẫn cụ thể, Hương đã nhờ bác sĩ khoa sản chọc cho 3cc nước ối, Hương cùng Mạnh đến trung tâm ADN để xét nghiệm xem cái thai đó có phải của Mạnh không?

      Hương chọn mức thời gian nhanh nhất. Xong thủ tục, Mạnh ra về ngay. Hương thấy hơi mệt, nên cô muốn ngồi lại trung tâm, đợi lấy kết quả luôn thể, khỏi phải đi lại. Thấy Hương bồn chồn, lo lắng và suốt ruột, cô trưởng phòng tiếp khách đưa cho Hương quyển chuyện “ADN những chuyện thật bất ngờ”. Hương đọc nó, hy vọng sẽ giết thời gian… Thấy trong tập chuyện có nhiều hoàn cảnh éo le gần giống như mình, Hương đã mạnh dạn dốc bầu tâm sự với những người bạn cùng lứa tuổi trong văn phòng của trung tâm ADN….

       Hương nói với mọi người: “ Nếu kết quả đứa trẻ trong bụng cô là con của anh Kiên thì tốt quá. Nhưng nếu là con của Mạnh thì cô chưa biết tính sao? Bố mẹ chồng và chồng của cô liệu có chấp nhận cho cô được nuôi đứa con này không? Mà nếu họ chấp nhận thì khi về với Kiên, bố mẹ Kiên có coi nó như cháu nội của họ không? Kết quả theo chiều hướng này thì cho dù Kiên đã hứa thế nào đi nữa, cô cũng sẽ rất buồn, cô sẽ cảm thấy rất có lỗi với Kiên, với cha mẹ của anh ấy và với chính đứa con mà cô sắp sinh ra… ”. Cô bồn chồn, lo lắng, hồi hộp…

     Thật không may cho Hương. Sau 4 giờ dài dằng dặc chờ đợi, kết quả đã không thuận theo mong mỏi của cô. Cô ôm tờ kết quả xét nghiệm, gục đầu khóc nức nở. Hương cứ lắc đầu liên tục, miệng cứ lẩm bẩm “ Tại sao mình dại dột thế? tại sao mình ngu xuẩn thế?

       Quả là một phút hờn ghen thái quá của Hương đã khiến cô ân hận cả đời.