Hà cầm một tập kết quả xét nghiệm ADN của một công ty cổ phần dưới dạng photo đưa cho tôi, giọng đầy ấm ức:

     - Cô xem, thằng chồng cháu đã rải những tờ truyền đơn này xung quanh nhà bố mẹ đẻ của cháu để bêu riếu cháu và gia đình cháu. Sao cháu lại lấy phải một con người bỉ ổi như vậy chứ. Muốn bỏ vợ, bỏ con thì cứ bỏ cho nó đàng hoàng, việc gì phải mượn tay ADN để đánh cháu như vậy. Còn cái công ty cổ phần kia nữa, không biết nó ăn gì của thằng chồng cháu mà làm sai lệch sự thật, đổi trắng, thay đen. Đúng là một lũ khốn nạn hết chỗ nói.

     Tôi phải khuyên cô gái:

     - Chỗ này còn có người nọ người kia, cháu nói khẽ thôi. Sao cháu khẳng định kết quả “không phải con” này là sai?

      Hà lôi hai tờ kết quả khác đưa cho tôi:

      - Đây là hai tờ kết quả cháu xét nghiệm từ trung tâm của cô. Hai tờ này cháu có được từ hai lần xét nghiệm khác nhau. Tên tuổi của hai bố con trong hai lần đó cũng khác nhau, và mẫu xét nghiệm được đưa đến mỗi lần một khác. Nhưng kết quả thì giống hệt nhau, không sai một li. Cả hai tờ đều khẳng định thằng cu nhà cháu là con của chồng cháu. Thực chất, hai bố con được xét nghiệm trong hai lần đó đều của chồng cháu và con cháu. Vậy còn nghi ngờ gì nữa. Làm hai lần, đương nhiên phải tốn gấp hai lần, nhưng như thế mới làm cho cha mẹ cháu và các anh chị em của cháu tin vào kết quả này và phủ nhận kết quả kia. Ít ra thì những người thân của cháu hiểu cho nỗi oan của cháu và bảo vệ cháu. Cô biết không, khi chưa có kết quả xét nghiệm từ trung tâm của cô, cả nhà cháu hùa vào chửi mắng cháu, coi cháu là kẻ đã bôi nhọ danh dự của gia đình. Cháu rất khổ tâm. Khi nhận được những tờ kết quả từ trung tâm cô gửi về, cả nhà mới hiểu hết bộ mặt thật của thằng chồng “có mới nới cũ” của cháu… Nhưng bây giờ, cháu biết tính sao đây hả cô. Chẳng nhẽ cháu phải mang cái kết quả này đi thanh minh khắp làng? Cô khuyên cháu nên làm gì bây giờ.

     Tôi xem xét các tờ kết quả xét nghiệm khá kĩ rồi nói với Hà:

     - Đứa con này của chồng cháu thì rõ quá rồi. Nhưng cô có hiểu gì nội tình của nhà cháu đâu mà khuyên được. Cháu nên về bàn bạc với cả nhà rồi tìm cách giải quyết. Có gì dính dáng đến ADN cứ gọi cho cô. Giúp được gì cho cháu, cô sẽ sẵn sàng.

     Nghe tôi nói vậy, Hà ra về và nói:

     - Có gì cháu sẽ gọi cho cô, cô giúp cháu nhé.

      Một tuần sau, Hà gọi cho tôi. Hà báo với tôi rằng, cả nhà cô quyết định khởi kiện chồng cô ra tòa vì tội ”dùng kết quả xét nghiệm ADN sai sự thật để vu khống, bôi nhọ danh dự của người khác”. Nhưng vì gia đình cô ở nông thôn, không am hiểu về khoa học lắm nên muốn hỏi lại tôi một lần nữa xem ADN có bao giờ sai không?

     Tôi bảo rằng:

     - ADN không sai, một khi người làm ra nó có tính trung thực, áp dụng công nghệ hiện đại và mẫu được xét nghiệm cũng phải trung thực.

      Nghe vậy Hà rất yên tâm.

     Phải vài tháng sau, Hà mới gọi cho tôi. Hà kể rằng: sau nhiều lần hòa giải giữa hai vợ chồng trước tòa không thành, Hà đề nghị tòa cho giám định ADN giữa chồng cô và con cô. Tòa đồng ý ngay. Thế nhưng, chồng Hà nhất định đòi về cái công ty cổ phần kia để xét nghiệm vì “ họ làm chính xác lắm”. Còn Hà thì nhất quyết đòi đến xét nghiệm tại trung tâm phân tích ADN và công nghệ di truyền của tôi. Tranh cãi nhau chán chê mà chẳng ai chịu ai, nên tòa phải đứng ra hòa giải và ra quyết định cần giám định tại một đơn vị khác với lựa chọn của cả hai bên. Đương nhiên cả hai bên đều không có lí do gì để phản đối ý hiến của tòa. Tuy vậy Hà vẫn rất lo. Hà lo vì chồng cô có địa vị, có tiền, lại quen biết nhiều nên khả năng kết quả xét nghiệm vẫn theo ý của anh ta là rất lớn. Rồi thì, với Hà tiền sẽ mất, mà tật vẫn mang. Hà bảo cô chỉ yên tâm nếu việc xét nghiệm được tiến hành ở trung tâm của tôi. Nghe vậy, tôi phải nói để cô khỏi lo lắng rằng: một khi đã có sự vào cuộc của tòa án thì kết quả xét nghiệm chắc chắn sẽ phải trung thực dù xét nghiệm ở đâu, kể cả cháu chấp nhận quay về cái nơi mà đã cho ra cái kết quả sai lần trước.. Tôi khuyên cô phải tin tưởng ở sự công minh của luật pháp. Hà lại bớt lo.

     Hơn một tháng sau, tôi lại nghe giọng nói đầy lo lắng của Hà qua điện thoại: “ Cô ơi! Đã hơn 4 tuần rồi, kết quả xét nghiệm chưa có, sao lại lâu đến thế hả cô. Giấy hẹn ghi là sau 3 tuần có kết quả, vậy lí do gì mà vẫn chưa có? Bên cô chỉ 4 giờ sau đã có kết quả được cơ mà”. Tôi nói: “ Theo cô, đó là tín hiệu tốt lành đối với cháu đấy. Cháu nán đợi thêm vài ngày nữa”

     Hà thắc mắc: “Cháu không hiểu sao cô lại nghĩ vậy. Cháu lo quá quá”. Tôi cười “ Rồi cháu xem, cô nói không sai đâu”. Tôi nghe tiếng thở dài của Hà qua điện thoại trước khi cô chào tôi và cúp máy. Tiếng thở dài của một người đã mất hết lòng tin vào sự thật. Của một người tự ti về thân phận của mình.

     Một tuần sau đó, Hà xuất hiện ở trung tâm của tôi trong bộ dạng hoang mang lo lắng:

     - Cô ơi, năm tuần trôi qua rồi, cháu thấy khó hiểu quá. Cháu đứng ngồi không yên, cả nhà cháu cũng chung tâm trạng như cháu. Cháu phải đến đây, xem cô có giúp được gì cho cháu không?

      Thấy Hà quá lo lắng như vậy. Tôi phải nói thật suy nghĩ của tôi:

    - Tuy cô không phải là người xét nghiệm lần này cho trường hợp của cháu nhưng cô quả quyết với cháu rằng kết quả xét nghiệm đã có từ lâu. Kết quả đó chắc chắn không đáp ứng được mưu đồ của chồng cháu nên mới có sự chậm trễ như vậy. Sự chậm trễ này đã chứng tỏ một điều rằng chồng cháu là một người có chức, có quyền và có tiền. Thời gian mấy tuần chậm trễ kết quả so với giấy hẹn chính là thời gian mà anh ta ra sức tác động để đảo ngược kết quả. Nhưng không thể đảo ngược được đâu. Mà cũng không ai dám kéo dài thời gian chậm trễ vô thời hạn được. Hãy tin cô đi. Ngạn ngữ Anh có câu: “ Không có tin tức gì có nghĩa là tin tốt lành sẽ đến” cháu hãy về và nói với mọi người trong nhà như vậy để họ yên tâm. Cô hứa, nếu cháu lại vẫn bị oan lần nữa, cô sẽ giúp đi đến cùng để giải oan cho cháu.

       Nghe vậy Hà lại yên tâm, cảm ơn tôi ra về.

      Vài ngày sau đó, Hà gọi cho tôi. Giọng Hà rất xúc động, có lẽ cô đang khóc:

     - Cô ơi! Cháu biết kết quả xét nghiệm ADN rồi.

      - Kết quả thế nào? Sao cháu lại khóc?

      - Kết quả này đã giải oan cho cháu. Cháu mừng quá nên khóc thôi cô ạ.

      - Cháu thấy chưa, sự thật bao giờ cũng vẫn là sự thật. Cháu hãy cứng rắn lên, hãy tự tin hơn đừng để ai bắt nạt mình nữa.

      - Cô bảo cháu có nên quay lại cái công ty cổ phần đã làm sai kết quả xét nghiệm ADN kia để cho nó ra tòa không? Cháu đã gọi điện chửi nó nhiều lần lắm rồi nhưng nó cứ nhỏ nhẹ như không ấy cô ạ. Nó xin lỗi cháu và hứa sẽ làm lại cho cháu. Cháu cần gì phải làm lại.

      Rõ ràng là Hà vẫn còn rất ấm ức về bản kết quả xét nghiệm sai, gây tai họa, tốn kém cho cô và cho gia đình cô. Tôi chỉ biết khuyên Hà: “Một kết quả xét nghiệm ADN trái với sự thật, có thể có nguyên nhân từ phía người làm ra kết quả ấy, cũng có thể từ phía người yêu cầu xét nghiệm đã tác động. Cháu nên xem xét cho kĩ rồi hãy tiến hành các bước tiếp theo. Cô chúc cháu và gia đình xử lý đúng mực các mối quan hệ sau những sự việc vừa xảy ra. Toà án đã đòi lại công bằng cho cháu, đó là điều đáng mừng lắm rồi, còn những việc khác cứ từ từ mà giải quyết.